Take a fresh look at your lifestyle.

Mỗi tháng chồng chỉ đưa tôi 10 triệu đồng

22

Tôi 30 tuổi, chồng 31 tuổi, yêu 3 năm rồi cưới được hai năm. Vợ chồng có bé trai 6 tháng tuổi, sống cùng ba mẹ chồng và em gái chồng tại quận trung tâm TP HCM.

Vợ chồng tôi đều làm tại công ty nước ngoài, lương tháng của tôi 35 triệu đồng và của chồng 45 triệu đồng, không có gánh nặng nội ngoại, mỗi tháng anh đưa mẹ 5 triệu để góp tiền ăn. Ngoài ra chúng tôi có căn chung cư trị giá 5 tỷ đồng cho thuê, căn này tôi mua trước khi cưới. Bạn bè nhận xét ngoại hình chúng tôi đều đẹp, xứng đôi. Tôi nói vậy để các bạn hình dung ra hoàn cảnh và kinh tế của gia đình tôi.

Mỗi tháng chồng chỉ đưa tôi 10 triệu đồng không hơn không kém, trong khi tháng nào cũng phát sinh thêm chi phí, lúc thì mua đồ điện tử trong nhà tầm 15-20 triệu đồng. Tiền bảo mẫu đã hơn 10 triệu đồng mỗi tháng, chưa tính tã sữa cho con, vậy mà anh không bao giờ đưa thêm hay hỏi xem tôi đủ tiền không. Do được mẹ bao bọc nên anh không bao giờ tự nguyện giúp đỡ vợ việc nhà hay chăm con. Sáu tháng sau sinh, đêm nào cũng mình tôi thức để chăm con. Do dịch bệnh nên bảo mẫu không qua làm được, tôi làm việc tại nhà nhưng vẫn một mình quần quật từ sáng sớm đến tối muộn từ cho con bú, hút sữa, rửa bình sữa, tắm cho con, nấu đồ ăn dặm… Tôi cảm giác chồng cho rằng toàn bộ việc đó là của vợ, trong khi tôi cũng làm việc công ty 8 tiếng mỗi ngày.

Có thể các bạn thấy tôi tham lam, tuy nhiên tôi chỉ yêu cầu anh chia đôi toàn bộ phí sinh hoạt và thi thoảng tự nguyện giúp đỡ vợ chăm con, thế mà anh nhất quyết không chịu. Anh còn rất nóng tính, không vừa ý gì là mặt phừng phừng sát khí, ăn nói lớn tiếng làm tôi sợ hãi. Có lần tôi chăm con mệt phát sốt phải đi cấp cứu, đêm anh cũng không dậy chăm con giúp tôi. Cứ mỗi lần chia sẻ những chuyện này là chồng lại nói tôi tỏ ra nạn nhân, tị nạnh và dùng những từ xúc phạm tôi.

Thêm một việc nữa là anh không muốn ra ở riêng dù tôi có sẵn nhà. Mẹ chồng rất khó tính, hay xen vào chuyện chúng tôi. Tôi muốn mua gì cho gia đình nhỏ hay mua đồ nội thất trong phòng ngủ của vợ chồng cũng phải xin phép mẹ. Dù vẫn hòa thuận với gia đình chồng nhưng chưa bao giờ tôi cảm giác mình có gia đình riêng, ngôi nhà riêng. Tôi ăn nói vô tư, thi thoảng nói thật suy nghĩ của mình trước mặt cả nhà thì chồng lườm nguýt vì sợ mẹ và em gái giận. Tôi không thể sống thật với bản thân, luôn phải dè chừng vì sợ ai đó phật lòng, kể cả chuyện nhỏ nhặt, ăn uống… Tôi hoàn toàn cảm thấy bế tắc vì phải xuôi theo chồng, anh luôn giữ quan điểm của mình và không nghĩ đến cảm giác của vợ. Hoặc có lẽ là lỗi của cả tôi và anh khi không thể đứng ở vị trí của đối phương để nghĩ cho nhau. Nhiều lúc tôi trầm cảm và bế tắc, phải làm sao đây?

Dung

Độc giả liên hệ với thich8.com để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM