Take a fresh look at your lifestyle.

Vận may rủi không theo ý muốn mà do đối nhân xử thế

0 37

Vận may rủi không theo ý muốn mà do đối nhân xử thế
Nguồn ảnh: facebook

Sống trên đời, ai mà không mong muốn bình yên, hạnh phúc? Nhưng để có được những phần thưởng xứng đáng này, không còn cách nào khác là phải chú tâm vào  việc tích đức và làm điều thiện, vì vận rủi không tự ý đến, chỉ có con người tự mình chiêu nạp mà thôi.

Giúp người ông Trời ban cho quý tử để thoát nghèo

Vào thời nhà Minh, có một thầy dạy họ Thư ở tỉnh Giang Tây, học xa nhà. Một năm nọ, anh và những người cùng làng thuê thuyền về quê. Khi thuyền đang neo đậu giữa đường để nghỉ ngơi, thầy Thư lên bờ đi dạo, bỗng nghe tiếng khóc ở xa, thầy Thư đi bộ thì thấy đó là một người phụ nữ, thầy hỏi: “Cô có chuyện gì buồn mà khóc đau đớn thế?”.

Người phụ nữ trả lời: “Chồng tôi nợ quan phủ 13 lượng bạc. Quan tổng bắt tôi phải trả nợ cho chồng tôi ngay lập tức. Không còn việc gì để trả nợ. Người chồng miễn cưỡng muốn bán tôi để trả nợ. Nhưng nếu tôi chịu để bị gán nợ, nếu tôi bị bán đi con gái nhỏ của tôi sẽ ra sao? Con tôi không được chăm sóc, không được uống sữa mẹ thì làm sao tôi không buồn và đau khổ được cơ chứ?

Nói xong người phụ nữ đau đớn lại khóc lên. Thầy Thư an ủi cô và nói: “Tất cả các giáo viên đi cùng tôi đều đến từ Giang Tây, chỉ cần mọi người bỏ ra một ít bạc là có thể giải quyết được vấn đề này. Xin hãy lau nước mắt và đừng buồn”.

Nói xong, thầy Thư quay lại thuyền và nói chuyện với các thầy cô đi cùng mình. Thật không may, không ai sẵn sàng muốn quyên góp tiền cho người phụ nữ kia, cũng như đồng ý với phương pháp của anh ta.

Cuối cùng hầy giáo lấy hết số tiền lương tích góp được trong suốt 2 năm dạy học đưa cho người phụ nữ tội nghiệp. 13 lượng bạc này nặng như Núi Thần Tài, anh thầy đã cứu người phụ nữ và gia đình thoát khỏi cảnh khốn khó.

Nhưng sau đó, trước khi thuyền đến Giang Tây, số ngũ cốc do thầy Thư mang theo đã không còn nữa. Và anh ấy không có nửa xu nào trên người nữa. Những người đi thuyền cùng sau đó đã cười nhạo anh ta, cho rằng thầy Thư thật là ngu ngốc là một người học thức mà cho hết tiền người khác không để lại một đồng cho bản thân.

May mắn thay, một số người tốt thấy anh ta đang đói nên đã mời anh ta ăn cùng. Rốt cuộc anh cũng không dám ăn no vì ăn đồ của người khác nên nhịn đói hai ngày.

Cuối cùng cũng trở về nhà, thầy giáo nói với vợ: “Ta đói quá, nàng về nấu cơm cho ta ăn nhé.” Vợ nói nhà không có gạo, sang hàng xóm mượn không được họ không cho vay. “Thiếp đã sang nhà bà hàng xóm để nhiều lần vay gạo. Thiếp đã hứa với họ là sẽ đợi chàng về trả lại số gạo mà chúng ta nợ. Giờ chàng đã về rồi, thiếp còn dám đi mượn gạo nữa sao? Người chồng kể lại câu chuyện trên đường cho vợ nghe. Vợ anh nói: “Nếu thế này, mai thiếp hái rau rừng để ăn thường ngày”.

Ngày ngày từ đó đến nay, hai vợ chồng cứ ăn rau rừng như thế qua ngày. Đêm hôm đó, khi thầy Thư đang mơ màng trên giường, bỗng nghe ai đó nói: “Đêm nay ăn rau đắng, ngày mai ta sẽ phát tài, ngày sau sinh được quý tử.” Hai vợ chồng biết đây là phúc từ trời cao nên mặc áo bước ra khỏi giường. Quỳ lạy bái trời đất tạ ơn Thần Phật.

Gi%C3%BAp ng%C6%B0%E1%BB%9Di %C3%B4ng Tr%E1%BB%9Di ban cho qu%C3%BD t%E1%BB%AD %C4%91%E1%BB%83 tho%C3%A1t ngh%C3%A8o
Giúp người ông Trời ban cho quý tử để thoát nghèo (Nguồn ảnh: tinhhoa.net)

Năm sau, vợ anh sinh ra một cậu bé mập mạp tên là Sách Cao, và cậu bé đó lớn lên có cha làm nghề giáo chăm chỉ học hành, dùi mài văn chương sau 16 tuổi đổ đầu bảng khoa thi Trạng Nguyên làm rạng danh cho cha mẹ và thoát cảnh nghèo khó.

Giúp mọi người, tích đại được đức thăng quan tiến chức

Vào thời nhà Minh có một học giả tên là Anh Đại Vũ ở Chiết Giang, là một người ngay thẳng và nho nhã, thường đến một nơi yên tĩnh để tập trung học tập. Một hôm, chàng thư sinh nghe đồn dưới chân núi ngoài thành có một ngôi nhà bị ma quấy rối.

Cũng vì ngôi nhà bị ma ám nên những người thuê trước đây không chịu quay lại ở. Anh tự nghĩ: “Anh ấy không làm điều gì trái với lương tâm của mình. Mình không thể bỏ lỡ một nơi yên tĩnh để đọc sách như một bóng ma gõ cửa giữa đêm.” Anh Đại Vũ yêu cầu chủ nhà cho anh ấy dọn vào nhà, đóng cửa mỗi ngày và chăm chỉ học tập.

Đêm đó, khi đang đọc sách dưới ánh đèn, anh chợt nghe thấy bên ngoài có âm thanh lạ. Hóa ra đó là tiếng của lũ quỷ nói chuyện với nhau.

Một con quỷ kể: “Có một người phụ nữ trong làng, chồng đi làm ăn nhiều năm không về, khắp nơi không có tin tức. Cha mẹ anh ta cho rằng con trai không còn hy vọng trở về, nên bắt con dâu nên đi bước nữa.

Nhưng người phụ nữ này rất đức hạnh và giỏi giang. Cô ấy thà chết chứ không lấy chồng lần nữa, sau đó, cha mẹ chồng càng bức xúc và lo lắng, cô ấy cảm thấy tuyệt vọng và có ý quyết định treo cổ tự tử, nếu vậy chúng ta có thể tìm cô ấy thay thế! “

Con quỷ kia nói: “Xin chúc mừng, ngươi sẽ sớm được đầu thai sau khi tìm được người thay thế.” Đến đây Anh Đại Vũ mới hiểu rằng con quỷ đầu tiên đã chết bằng cách treo cổ tự tử.

Nghĩ đến việc có người tự sát ở ngôi làng phía trước, anh cảm động và quyết định cứu người phụ nữ. Anh nghĩ về câu chuyện người phụ nữ và cuối cùng đã tìm ra một cách tốt. Vì vậy, anh về nhà và bán đất ruộng để lấy 42 lượng bạc, sau đó giả mạo bức thư của người chồng gửi cho vợ, rồi tìm người đưa cho người phụ nữ 42 lượng bạc và bức thư này.

Gia đình cô rất vui mừng khi nhận được bức thư và bạc. Người mẹ chồng cho rằng con trai đã an toàn nên không ép con dâu lấy chồng nữa. Nhưng nét chữ của bức thư này khác với chữ viết của chồng cô nên cô vẫn còn nghi ngờ.

Hai ngày sau, chồng cô từ một nơi xa trở về. Gia đình sum họp rất vui vẻ, lại hòa thuận như xưa. Gia đình vui vẻ nhắc đến bức thư, nhưng vì không đoán được xuất xứ của bức thư và số bạc nên họ chỉ biết chân thành cảm ơn vị ân nhân tốt bụng này.

Vài ngày sau, Anh Đại Vũ lại nghe được cuộc nói chuyện giữa hai con quỷ, những con quỷ nói: “Lẽ ra ta đã tìm được người thay thế để đầu thai nhưng chỉ vì đang nói chuyện với ngươi nên ta đã vô tình tiết lộ bí mật. Câu chuyện của chúng ta đã bị học giả trong phòng nghe thấy. Hắn đã phá vỡ những việc làm của ta. Bây giờ ta hối hận về điều đó!”

Con quỷ còn lại nói: “Nếu là như vậy, tại sao ngươi không báo thù cho hắn?”

Quỷ tự tử nói: “Vị thư sinh đó có tấm lòng nhân ái. Anh ấy đã cứu số phận của người phụ nữ đó, nên anh ấy tích đức rất lớn. Sau này anh ấy sẽ được hưởng phước. Làm sao tôi có thể đóng khung một người có phúc khí và cao quý như vậy?”

Sau đó, Anh Đại Vũ được nhận vào triều đình và được thăng quan tiến chức. Anh Đại Vũ nhớ lại cuộc trò chuyện giữa hai con quỷ, và ngày càng tin vào nghiệp báo.

Con người sống trên đời, ai chẳng mong muốn hòa bình, hạnh phúc? Nhưng để có được phúc báo, không còn cách nào khác là phải tích đức, làm điều thiện. “Vận rủi không tự ý đến, chỉ có con người tự mình chiêu nạp mà thôi.” Phúc và xui không tự ý đến mà là do đối nhân xử thế. Người có tấm lòng thiện lương ngay cả ma quỷ cũng kính phục mà sợ hãi. Làm việc thiện phúc chưa đến nhưng họa đã rời xa.

Tâm An

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM